Ta lại là ta lãng tử sầu
Thả đời lang bạt, dạt về đâu
Gió sương buốt dạ trời chuyển sắc
Cát bụi nhòa châu nắng nhạt màu
Ai đẩy… ai xuôi dòng lụy dở
Ai làm… ai khiến… mảng tình sâu
Đường xưa một mảnh hồn trăng khuyết
Độc bước thân ta lãng tử sầu!
Đôi khi buồn, tôi không biết mình nên thế nào… phải làm gì…
Buồn cho cuộc đời nhiều thay đổi…
Buồn cho thời gian màu tím…
Buồn cho người đời…
Buồn rồi thôi chứ biết làm gì…
Thôi ta cầm sáo thổi lên khúc tơ lòng còn vấn vương
Hoàng Nguyễn - Ta là lãng tử sầu





