Pages

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Đợi chờ để làm gì?

Tình cờ đọc được dòng tâm sự, nó khơi dậy trong tôi bao cảm xúc sâu lắng, tưởng chừng nó đã chìm lắng thật sự sau biết bao bộn bề của cuộc sống, biết bao lo toan giữa đời thường… Cảm xúc bất chợt đến .. Bất chợt tôi tự hỏi: “Mình luôn đợi chờ.. Nhưng đợi chờ ai? Đợi chờ để làm gì?


Đợi chờ để làm gì?


Co bạn, có đôi lúc bạn đã tự hỏi.. Mình luôn đợi chờ, đợi chờ.. Nhưng đợi chờ để làm gì chưa??


Tom là một công nhân cơ khí. Một ngày nọ, anh bị máy cưa cán vào tay của mình, máu chảy rất nhiều mặc dù anh đã cố gắng cầm máu bằng những dụng cụ sơ cứu bình thường trong một chiếc hộp cứu thương bên góc tường. Tối hôm đó, Tom sốt cao và hôn mê nhiều giờ… Vì quá lo sợ có chuyện gì xảy ra với chồng mình, Mary đưa Tom đến trạm xá Lena gần nhà. Không may, bác sĩ Loni chẩn đoán Tom bị nhiễm trùng nặng vì có một mẫu lưỡi cưa đứt ra găm vào tay.


Tom và Marry lấy nhau vào 3 năm trước đó. Gia đình họ tương đối nghèo, Tom đi làm cho nhà máy cơ khí Lekas với đồng lương ít ỏi (Mang tên là một nhà máy nhưng nó chỉ là một ngôi nhà nhỏ ở góc đường). Mỗi ngày Tom phải đi bộ gần 10km để đến nhà máy, trong lúc Tom đi làm, Mary ở nhà làm đậu phụ để bán ở một chợ nhỏ trong tỉnh. Họ không có con. Mỗi tháng, họ đều dành dụm một chút ít tiền từ đồng lương ít ỏi của mình bỏ vào một ống tiết kiệm cũ bằng tre do Tom tự làm để mong chờ một ngày nào đó đủ tiền để thuê xe lên thành phố và chữa bệnh không con của mình. Nhưng sau khi Tom bị tai nạn với cái máy cưa, họ đã dành hết tiền tiết kiệm của mình để chữa chạy cho Tom.


Ở trạm xá được vài ngày, các bác sĩ buộc phải chuyển Tom đến một trạm xá khác lớn hơn vì thiếu thốn về trang thiết bị y tế. Nhưng sau đó vài ngày, những bác sĩ lại chuyển Tom đến một bệnh viện hoàn hảo hơn.. Trải qua nhiều lần chuyển từ trạm xá này sang trạm xá khác, từ bệnh viện này sang bệnh viện khác.. Vấn đề vật chất đã đến với Tom, càng khó hơn khi ở xa nhà mình đến hàng trăm cây số, những con số trong tờ biên lai viện phí suốt ngày cứ bay qua bay lại trước mặt Tom.. Anh chợt nghĩ : “Bây giờ mình khỏi bệnh, là phải trả tiền viện phí.. Ước gì mình cứ mãi thế này.. ước gì bệnh mình kéo dài hơn”.. nhưng vài phút sau anh lại nghĩ : “Hay là đến lúc mình hết bệnh, mình xin phụ việc trong bệnh viện để kiếm tiền trả viện phí”… Rồi anh đợi, đợi đến khi mình hết bệnh, đợi đến lúc phải đối mặt với những con số trong tờ biên lai viện phí kia… Và rồi ngày đó cũng đến, anh cầu xin giám đốc bệnh viện cho mình 1 chân giúp việc lau dọn trong bệnh viện. May mắn thay, anh được ông giám đốc chấp nhận và phân cho anh 1 chân lau dọn. Anh nghĩ trong đầu : “mình sẽ đợi đến khi đủ tiền trả tiền viện phí rồi sẽ trở về nhà và làm việc tiếp tục để kiếm đủ tiền mua sắm cho căn nhà của mình”.


Sau vài tháng làm việc, anh đã tiếp xúc, gặp gỡ, chia sẻ tâm trạng, suy nghĩ với nhiều người bệnh.. Trong số họ có nhiều người không may bị mắc những căn bệnh nan y như u não, ung thư..v..v.. Nhưng rồi không lâu sau đó, từng người từng người bạn của anh lần lượt qua đời. Tom rất buồn và đau khổ hơn khi vết thương cũ tái bệnh. Những suy nghĩ ban đầu của anh vụt tắt đi sau khi bác sĩ nói anh sẽ có nguy cơ bị liệt mãi mãi. Anh chỉ còn một mình Jack là bạn để tâm sự. Trước kia, Jack từng là một tay ăn chơi, sau khi phát hiện mình bị ung thư gan, anh đã suy sụp rất nhiều.. Nhưng khi Jack gặp Tom, Jack đã phấn khởi hơn khi có một người bạn luôn quan tâm mình, tính tình Jack dần dần hiền lành lại. Một ngày nọ, hai ông bạn ngồi nói chuyện với nhau.


- Tom nói : “Jack, mày cố lên, đừng có chết nghe.. tại vì tao chỉ có mình mày là bạn ở cái nơi xa xứ này thôi Jack à!”


- Jack nằm trên giường nói với một giọng điệu nhẹ nhàng : “Ai cũng phải chết thôi, chẳng qua điều đó.. đến sơm hay muộn thôi”


- Rồi Jack nhìn Tom với một ánh mắt buồn rồi nói : “Tao đang đợi để chết đây… Từ khi tao mắc bệnh này, tao bán phải bán nhà, bán mọi thứ kể cả con xe yêu quí của tao nữa… Tao thấy sống như vậy giống như là tao đang hành hạ người thân vậy..”


- Tom ngắt lời và quát Jack : “Mày điên à! Còn nước còn tát, mày chết đi thì người thân của mày cũng buồn vậy thôi, mày phải đợi, đợi đến khi phép màu xuất hiện”


- Jack nói : “Mày nghĩ tao bị bệnh này tao sống được bao lâu nữa mà đợi.. Tao chỉ là cái đồ phế thải giống như cái ấm cái tách cũ mà thôi”


- Tom im lặng quay mặt đi rồi nghĩ : “Với cái vết thương của mình, bác sĩ bảo mình sẽ bị liệt mãi mãi.. Lúc đó, mình sẽ giống Jack ư, mình cũng sẽ trở thành đồ phế thải mà thôi…nhưng dù sao cũng phải đợi.. Nếu như có phép màu”


Vài ngày sau Jack chết, Tom cũng bị liệt. Một anh thợ khỏe mạnh bây giờ chỉ biết sống trên chiếc xe lăn đặt ở góc một căn phòng họt hẹp và Marry vợ anh phải đi làm vùi đầu vùi cổ tấp nập đủ mọi nghề nghiệp để trả viện phí cho anh. Anh chán nản cuộc sống này, cuộc sống này của anh như một trò đùa của ông trời.. Anh tự nghĩ : “Nếu bây giờ tôi có thể cử động, tôi sẽ bắn vào đầu mình một phát đạn để chết quách cho rồi.. Bây giờ.. tôi mới cảm nhận được cái cảm giác của Jack”. Anh lấy hết sức lực còn lại lăn chiếc xe rơi xuống cầu thang.. để anh có thể được giải thoát..


 


Phải chăng, khi nói đến sự đợi chờ, mọi người chỉ đơn thuần nghĩ đó là vấn đề liên quan đến tình cảm.. Một người nào đó đợi chờ người kia tha thứ, đợi chờ để được yêu. Nhưng nếu hiểu rộng, cuộc sống chúng ta.. Bắt đầu bằng sự đợi chờ và kết thúc cũng bằng sự đợi chờ. Khi mang thai, người mẹ luôn đợi chờ con mình sinh ra, đợi chờ con mình lớn lên. Khi còn bé, tôi luôn đợi để lớn lên, để được đi học, đợi để đi làm trả công cha mẹ.. đợi chờ có một người bạn đời, đợi chờ để có một đứa con.. rồi một ngày nọ, tôi sẽ đợi chờ để được siêu thoát.


Đợi chờ, có thể hiểu là chúng ta chờ một cái gì đó.. Có thể là chúng ta biết trước kết quả nhưng vẫn đợi để có một chuyện gì đó xảy ra, thay đổi kết quả đó.. Sự đợi chờ luôn đi kèm với sự hy vọng nhưng đâu biết rằng nếu bạn đặt niềm tin nhiều vào một điều không thể nào xảy ra, thì đợi chờ chỉ đi kèm với thất vọng.


Ngày trước, lúc chưa thi đại học tôi luôn đợi chờ để thi xong… Rồi thi xong, thì lại đợi để biết điểm.. Cảm xúc hụt hẫng xen lẫn một chút gì đó đắng đắng nơi cổ họng ngẹn lại khi biết mình không đủ điểm so với điểm chuẩn dự kiến.. Nhưng tôi vẫn đợi, đợi để có một điều gì đó xảy ra với những con số, những con số thực trong bảng điểm chuẩn chính thức.. Và rồi, thất vọng đi kèm với thất vọng.. Cảm giác mọi sự mong chờ giống như là một điều hư vô, chờ chờ, chờ cái thứ không bao giờ xảy ra…. Vô vọng lắm.. Cảm giác đó, phải chăng là cảm giác của Jack hay là cảm giác của Tom lúc cuối đời.. Tôi tuyệt vọng và càng thất vọng vô cùng.. Tôi nghĩ..: “Mình là cái đồ phế thải ư?”.. Mọi thứ đều sụp đổ.. Tòa lâu đài chính tôi xây lên lại sụp đổ và đè bẹp lấy tôi.. Có lúc, tôi đã tự hỏi… Tôi đợi, tôi chờ.. Tôi đợi cái gì cơ chứ??.. Dường như, đó chỉ là cái hư ảo.. tôi không muốn đối diện với sự thật ư?…


Thời gian dần qua, tôi đã dần hiểu được và chấp nhận cái kết quả thất bại tệ hại đó. Và bây giờ, tôi vẫn đang chờ, đang chờ để thời gian trôi qua.. Tôi sẽ làm được cái thứ gì đó để mọi người không thể nào khinh khi mình được… Cuộc sống tôi.. và có lẽ cuộc sống của bạn, người đang đọc mẫu truyện này… Vẫn còn nhiều sự chờ đợi nối tiếp trong cuộc đời….. Hy vọng một chút có thể khiến chúng ta tốt hơn nhưng hãy đặt niềm hy vọng đó, đặt sự chờ đợi đó vào một việc gì đó để khi bạn nhận được kết quả.. thì không tự hỏi mình


“Tôi đang…….đợi….đợi… để làm gì?”


Hãy làm hết mình những điều có thể để kết quả không vùi dập sự hy vọng.



Đợi chờ để làm gì?

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Cảm âm Ngộ Không trộm đào

Gửi cả nhà bản cảm âm Ngô Không trộm đào, tớ thổi mà mà không ra làm sao, kèm cả video hướng dẫn nè!


CẢM ÂM Ngộ không trộm đào


Ngộ không trộm đào


rề la đố la rề fa

rề fa rề fa lá

lá sol lá fa rề

là đô rế rế rế là đô

là đô rế rế fá là đô

đố rề đố rề la la fà

sol sol sol fà sòl là đô rế

lá là lá là lá là lá lá lá fà sòl là đô rế


Video hướng dẫn thổi Ngộ Không trộm đào






Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Hướng dẫn gỡ "Reported Attack Page!" bị blacklist bởi Google.

Hôm nay tình cờ bạn mình hỏi về việc website cậu ấy bị cảnh báo “Reported Attack Page!”, ngày trước mình đã gỡ thành công cho mấy website của mình, hôm nay mình xin viết hướng dẫn các bạn phòng hờ, để lỡ một ngày đẹp thời khi các bạn vào website thấy thông báo trên mà có thể làm việc một cách dễ dàng. mà không vướng phải sự ngỡ ngàng.


Reported Attack Page


Các bước để gỡ bỏ cảnh báo “Reported Attack Page!” của Google


Bước 1: Xem tổng quan lại website:


  • Làm thế nào và tại sao trang web của bạn bị hack?

  • Quá trình phục hồi một trang web và loại bỏ các nhãn cảnh báo mà người dùng phải đối mặt với các tác nhân gây hại cho họ.

  • Thời gian để phục hồi phụ thuộc vào mức độ thiệt hại và kỹ năng kỹ thuật của quản trị viên.

  • Bạn có hai lựa chọn:
    • Do chính mình thực hiện việc khôi phục và loại bỏ virus, malware, các liên kết độc hại..

    • Được sự giúp đỡ từ các chuyên gia lập trình và bảo mật website.

     


Bước 2: Liên hệ với nhà cung cấp dịch vụ hosting.


Sau khi xem video tổng quan, bạn đã hoàn thành bước đầu tiên. Bạn nên liên hệ với nhà cung cấp dịch vụ hosting của bạn và đề nghị họ kiểm tra lại vấn đề bảo mật của servers, cũng có thể do 1 lỗ hổng nào đó, website khác nằm cùng server với bạn bị hack, và bị local attack sang website của bạn.


Bước 3: Kiểm tra thông tin và những thông báo trong Webmaster Tools


Bước 4: Làm sạch trang web của bạn và tiếp tục phát triển nó.


Bước 5: Gửi yêu cầu xem xét lại website.


Đầu tiên bạn cần kiểm tra thông tin lại bạn đang bị blacklist dạng nào?


B5.A Phishing


Trong trường hợp này bạn truy cập vào http://www.google.com/safebrowsing/report_error/


Sau đó điền đầy đủ thông tin vào mẫu và nhân nút “Gửi báo cáo” và đợi họ xem xét.


B5.B Malware – SPAM.


Bạn cần đăng nhập vào Google Webmaster Tools, chọn lấy website mà bạn bị google cho vào Blacklist.


Cột bên trái nhấp vào chỗ có dòng “Vấn đề bảo mật” sau đó nhấp tiếp vào “Yêu cầu xem xét lại website” (Chỉ có khi nào website đó bị blacklist nhé!)


Hoàn tất thủ tục, đợi Google Reviews lại. Thời gian có thể kéo dài từ 1 đến 3 tháng.


 


Chúng bạn thành công.


Hoàng Nguyễn


Đầu tiên bạn truy cập vào:



Hướng dẫn gỡ "Reported Attack Page!" bị blacklist bởi Google.

Giá trị của một con ốc - Chúng ta rút ra điều gì từ nó?

Bài học marketing quý giá - Giá trị của một con ốcTrong nhiều câu chuyện marketing mà chúng ta đọc, chúng ta nghe hằng ngày, chúng ta đều tự rút ra một bài học gì đó cho công việc, cho sự nghiệp. Song có những lúc, có những điều rất nhỏ, chúng ta thường bỏ qua nó, vì giá trị nó mang lại không đáng kể, chúng ta mất quá nhiều thời gian, công sức, tiền bạc nhưng lợi nhuận không đáng nên chúng ta thương bỏ qua, xem nhẹ hoặc coi thường. Điều điển hình nhất, đó là ngày mùng 2 tết, tôi thăm bà tôi xuống tóc ở chùa Thiện Hiếu ở Tân Uyên – Bình Dương, xe tôi bị thủng xăm.. Đi qua rất nhiều cửa hiệu, tiệm sửa xe dù là họ mở cửa, trang bị đầy đủ thiết bị… nhưng khi hỏi thì họ xua đuổi tôi:


- Không làm, không làm anh ơi…!!!


Cái đầu tiên tôi cảm thấy hết sức bực mình với cái kiểu không cần khách kiểu này dù lớn dù nhỏ cũng là người đưa tiền cho họ mà. Cái điều thứ 2 tôi bắt gặp, đó là một quán cà phê ở Sài Gòn, lúc đó 2 đứa tí tỡn rũ nhau uống cà phê sau một thời gian dài, bạn tôi chạy chiếc tay ga, con tôi đi xe số. Vào chỗ đó, rõ bạn tôi thấy  chỗ đó đủ để 2 chiếc xe cũng chúng tôi. Nhưng tay bảo vệ dắt xe tay ga của bạn ấy vào đó, còn chiếc xe đút tuốt và tận bên trong. Bạn tôi hỏi:


- Ủa chúng em đi cùng nhau, anh nên để xe tụi em cùng chỗ chứ sao lại chiếc thì đút tuốt ở trong kia, chiếc thì để ở đây?


Tay bảo vệ đó mới trả lời:


- Tại xe anh ấy là xe số, nên phải đưa vào trong đó.


- Ủa xe số không phải là xe hả anh?


- Không phải vậy, nhưng xe số phải để bên trong còn xe tay ga để bên ngoài chị ạ!


-Thôi khỏi ghi vé, chúng tôi vê. Đến những nơi mà khách hàng bị phân biết đối xử thế này, thì chẳng cần phải đến làm gì để chuốt lấy bực mình! Bộ xe số uống cà phê thì được giảm 10% hay sao mà phải phân biệt chỗ để xe thế này thế nọ! Hay các anh sợ xe số không đủ tiền trả tiền nước cho các anh. Dẫn xe chúng tôi ra đi…


Thế là ả quản lí chạy ra xin lỗi tới tấp, nhưng đã quá muộn rồi.. Bạn tôi như bốc lửa, thế là chúng tôi đi về! Trước khi ra đi, cô nàng còn phán lại một câu:


- Buôn bán thế này, tôi thề có chết khát cũng chả mò vào cái quán này .


Thế đấy.. Họ chưa nhận ra họ mất gì..


Và, để hiểu hơn, tôi mời các bạn xem lại video sau để hiểu hơn “Giá trị được tạo nên từ những điều nhỏ nhoi!” – Đó là một bài học marketing đáng giá để chúng ta suy ngẫm











Giá trị của một con ốc - Chúng ta rút ra điều gì từ nó?

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Kỳ diệu từ những điều giản dị...

Cuộc sống vốn có nhiều điều khó khăn thử thách và cả thất vọng, nỗi buồn. Dũng cảm vượt qua để luôn là chính mình và đừng để điều gì có thể che khuất ước mơ, niềm tin và hoài bão.


Kỳ diệu từ những điều giản dị...


 


Trong cuộc sống chúng ta ai cũng có một ước mơ cho một ngày mai thật đẹp, dù bình dị hay phi thường – đó có thể là ước mơ của một cậu bé mồ côi mong có ngày được chăm sóc trong vòng tay người mẹ, đó là ước mơ rất đỗi giản dị của một chú bé tật nguyền được bước đi bình thường như bao người khác, ước mơ tìm được việc làm mà mình yêu thích của một chàng trai thất nghiệp, ước mơ tìm được một tình yêu đẹp, được sống yên vui hạnh phúc, hoặc có thể là những ước mơ chinh phục, vượt qua thử thách, vươn lên khẳng định mình và trở thành những gì mà mình từng ao ước. Những ước mơ đáng quý, đáng trân trọng đó luôn là niềm hy vọng, là nguồn động lực và niềm tin lớn nhất cho mỗi người để sống, để cảm nhận và hướng đến ngày mai.Nhưng cuộc sống luôn tiềm ẩn những trở ngại, khó khăn và thử thách bất ngờ – con đường đến những ước mơ ấy không hề bằng phẳng. Bao khó khăn, trở ngại và cả bất hạnh có thể xảy ra vào những lúc không mong chờ nhất như để thử thách lòng dũng cảm của con người. Đó có thể là những trở ngại nhỏ ta vấp phải vào một thời điểm nào đó trước khi tự đứng thẳng trên đôi chân của mình. Có thể nó như những đám mây đen kịt báo hiệu cơn dông, khiến ngay cả những tâm hồn dũng cảm nhất cũng phải tìm kiếm sự chở che. Cũng có thể do khách quan hay là những ngục tù mà chính ta tự đưa mình vào… khiến ta tổn thương, mất niềm tin, và có lúc tưởng như không còn điểm tựa hay nghị lực để vượt qua. Trước những khó khăn thử thách ấy, mỗi người sẽ tự chọn cho mình cách đón nhận, đối đầu để có một hướng đi riêng.


Có người phó thác cho số phận, có người trốn chạy đi tìm nơi trú ẩn, có người tự thay đổi để thích nghi với hoàn cảnh mới, cũng có người chìm vào biển tự thương thân trách phận để rồi ngã gục trong cơn dông tố cuộc đời…

Thế nhưng, bất kể là ai, tự đáy lòng của mỗi con người đều tồn tại một khát vọng mãnh liệt – đó là khát vọng sống – và được luôn là chính mình. Chính khát vọng ấy đã khiến bao trái tim trăn trở, thao thức tìm cho mình một cách nghĩ, một sức mạnh tinh thần, một hương đi để theo đuổi những hoài bão, ước mơ của mình.

Cuộc sống chúng ta ra sao, luôn ngập tràn sợ hãi và oán hờn hay chấp nhận và vui sống để vươn lên sẽ tùy thuộc vào cách ta đối mặt với những khó khăn thử thách ta gặp trên con đường như thế nào. Hai tập “‘Hạt giống tâm hồn cho lòng dũng cảm và tình yêu cuộc sống” do First News thực hiện lần đầu tiên trong bộ sách Hạt giống tâm hồn này sẽ là người bạn đồng hành cùng độc giả vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc sống thường ngày như nỗi mất mát, nỗi đau tổn thương tinh thần, tình cảm, niềm tin, bệnh tật, những thăng trầm trên bước đường theo đuổi ước mơ của cuộc đời hay vươn lên cho cuộc sống tốt đẹp hơn.

Qua những sự kiện bất hạnh, những câu chuyện bình thường, những người bình dị, các câu chuyện đều nhấn mạnh đến tinh thần vượt lên, chiến thắng chứ không phải những điều lạ thường. Bạn có thể bắt gặp câu chuyện của chính mình, của những người xung quanh hay của những người hoàn toàn xa lạ… để rồi suy gẫm, chiêm nghiệm, khám phá và tìm thấy câu châm ngôn cuộc sống của mình!Bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa và giá trị lớn lao của sự thử thách qua những câu chuyện thật giản dị, chia sẻ vinh quang của một người leo núi đầy quyết tâm đã đo được một trong những ngọn núi thách thức nhất với đôi mắt không còn nhìn thấy được, của một phụ nữ bình thường dũng cảm đón nhận cơ hội thử thách mới để rồi trở thành nhà báo đạt giải thưởng lớn, của một cô gái trẻ đột nhiên bị bất hạnh đã chọn lối sống tích cực vì mọi người thay vì khóc than, của một bà cụ gần bảy mươi vẫn quyết tâm tới trường đại học thực hiện ước mơ của mình với tinh thần hồn nhiên sôi nổi đáng ganh ty của tuổi hai mươi… Và bạn sẽ cảm nhận được sự kỳ diệu, vẻ đẹp thực sự của ước mơ, của bản lĩnh và lòng dũng cảm.

Chúng tôi hi vọng những câu chuyện này sẽ là động lực khuyến khích bạn đưa tay cho người khác cũng như mở rộng lòng với những ai cần bờ vai để chia sẻ nỗi đau. Hy vọng rằng chúng sẽ mang đến cho bạn thêm niềm lạc quan, niềm tin và tình yêu cuộc sống để thấy mỗi trở ngại, thử thách trong cuộc sống như một hòn đá cần có và dễ dàng bước qua, để bạn có thể mỉm cười và trân trọng những gì bạn đã và đang có.

Những trang sách này chúng tôi xin gửi đến bạn đọc như món quà tặng của tâm hồn. Mong rằng các bạn sẽ nhận thấy nó như một nguồn tiếp thêm sức mạnh, niềm tin và lòng dũng cảm – như một lời nhắc nhở không ngừng rằng bạn luôn có đủ sức mạnh vượt qua tất cả để đạt được những ước mơ của mình cho dù cuộc sống có thế nào đi nữa.

- First News

“Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra, ta thường chú ý vào cánh cửa đang đóng mà không thấy được một cái khác đang mở ra. “

“Đừng bao giờ nói lời tạm biệt nếu bạn vẫn muốn cô gắng, đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn cảm thấy có thể tiếp tục. Đừng bao giờ nói bạn không còn yêu ai nữa nếu ánh mắt của ai đó vẫn còn có thể giữ chân bạn. “

“Cuộc sống thường không chật hẹp trong những ngôi nhà, trên những con đường, góc phố mà chính trong những định kiến và suy nghĩ của con người. “



Kỳ diệu từ những điều giản dị...
 

Hoàng Nguyễn Media

Hoàng Nguyễn Media

My Website

http://quatangvo.com