Hận không thành lệ thành tim máu,
Uất chẳng vì đời vì ái ân.
Chén rượu ân tình chẳng cạn chén,
Chôn trong ảo ảnh bóng giai nhân.
Gửi em, Pepi yêu dấu..
Đã bao lâu rồi em nhỉ, anh không được nhắn tin cho em? Đã bao lâu rồi em nhỉ, anh không được nghe tiếng nói của em… Tim anh nhớ nhung, thao thức cồn cào..
Em biết không, đêm hôm đó.. 11h 20 phút ngày 10 tháng 8.. Anh.. thật sự hạnh phúc, hạnh phúc đến vỡ òa.. Niềm hạnh phúc sao lớn lao đến thế.. Đó là thời khắc anh nhận được lời yêu kết bạn từ em. Là lúc anh nhận ra em đã tha thứ phần nào sai lầm của anh trong suốt thời gian qua.. Tim anh như ngừng đập em ạ.. Ngừng đập để cảm nhận niềm hạnh phúc, cái điều mà anh chưa bao giờ dám nghĩ dù chỉ 1 lần.. Chính ngày hôm đó anh cũng từ bỏ thói quen.. dùng nick kia để xem Facebook của em.. Và nhiều hơn thế.. Nếu đối với dân làm seo, thì lệnh bị cẩm “Penalty” đối với trang web là điều đáng sợ nhất. Anh cũng như họ, điều đáng sợ nhất là anh bị em áp dụng “Penalty” cho anh. Suốt gần 1 năm trời.. anh không biết làm sao, phải làm thế nào.. để quan tâm em nhiều hơn .. làm điều gì để em vui.. Anh không hiểu tại sao, với những cô gái lạ, anh không yêu thương thì việc trò chuyện, hay quan tâm thì không có chút cảm giác gì.. Còn với em, anh không thể mở miệng nói với em 1 lời rằng anh nhớ em, nhớ nhiều lắm em biết không? Có lẽ khi nhìn thấy em, được nghe tiếng em nói, giọng em cười.. Thì niềm hạnh phúc trong anh nó lớn và choáng ngợp trái tim anh, khiến anh không thể nói lên lời nào..
Những ngày tháng bên đất nước Trung Quốc, không đêm nào anh không nhớ về em… Anh chỉ ước gì lúc đó được nghe giọng em nói, tiếng em cười.. Để những cực khổ qua đi nhanh .. Bước chân trên triền núi, mắt hướng về quê mẹ.. Một phần nhớ gia đình, một phần nhớ em… Nó đã thôi thúc anh sống tốt hơn.. Cố gắng chờ đợi để đến ngày về.. Được gặp em.. Nhưng sự thật.. Chỉ có anh yêu em.. Cũng chỉ có anh nhớ em… Và cũng chỉ có anh tự làm anh khổ vì yêu em..
Có những tối nằm trên rừng, nghe tiếng muỗi vo ve như một bầy ong, anh cũng thổn thức trong đêm, tự hỏi mình tại sao em ghét anh đến thế? Tại sao anh làm tất cả đều sai? Có phải vì anh quá vội vàng trong việc thể hiện tình cảm không em? Hay anh không như bao người khác, trực tiếp hỏi han quan tâm đến em, mà chỉ biết viết thư, nhắn tin làm phiền em qua Facebook…
Em ạ, xin em hãy hiểu dùm anh.. Anh không như người ta, không ngọt ngào và cũng chẳng thể đào hoa.. Tình yêu… anh dành cho em nó giản dị, chân thành và sâu sắc.. Anh không thể ngọt ngào nói những lời yêu với em, vì ba anh đã dạy anh từ nhỏ, tình yêu con dành cho một người không phải là cứ ngọt ngào lời yêu, mà là trái tim con luôn hướng về người đó, hãy cố hoàn thiện bản thân để sống với người đó, hãy để người đó là trung tâm của con trong vũ trụ này… Và anh đã làm như thế, anh yêu em bằng một trái tim biết hát, nó không là lời nói.. Nó là nhịp đập, là hơi thở trong anh… Nó là dòng máu nóng đang chảy, anh không thể nói thành lời những dòng cảm xúc dâng trào ấy.. Em thấy đấy những nhà thơ nổi tiếng trên thế giới yêu vợ họ bằng thơ, còn anh.. Anh không giỏi thơ văn.. Và anh yêu em bằng những dòng thư anh viết.. Nó là lời tự đáy lòng anh, là tâm tư, là suy nghĩ trong tim anh, trong đầu anh. Tình yêu anh dành cho em không chỉ bằng trái tim, mà nó còn là khối óc…
Em có khi nào tự hỏi tại sao “Anh ta bảo yêu mình, mà ngay cả 1 lần mời mình đi chơi cũng chả có?” .. Còn anh, có đây em ạ… KHông phải không đâu… Ở trên rừng rú.. cái thế giới chỉ có tiếng côn trùng về đêm nghe đến rợn người.. Thì nổi nhớ về người mình yêu nó trở nên da diết, thắm thiết lắm.. Anh muốn có một ngày được cùng em đi dưới phố phường, ngắm dòng người qua lại, ngắm ánh đèn đêm của Sài Thành, và đi bộ trên cây cầy vượt Bình Lợi.. Mà chả biết nó xây xong chưa em nhỉ…? Nhưng anh nào dám mơ ước gì nhiều, vì người anh yêu đang ghét anh ghét anh rất nhiều.. Chỉ suy nghĩ đến đó thôi.. Anh cố nén dòng nước mắt cho nó chảy ngược vào tim, cho nó lặng im… Anh ước gì anh như bao gã đàn ông khác.. Có thể chây lì, có thể bạo dạng.. Nhưng thật sự anh rất nhút nhát.. Thật sự em biết không anh đã nhắn, đã nhắn cho em rất nhiều những dòng tin nhắn.. Nhưng mỗi lần nhắn là anh biết số đó sẽ bị khóa.. Anh không nhớ anh đã dùng bao nhiêu số để nhắn cho em.. Anh biết em rất ghét điều đó…
Có những lần bên biên giới, không mạng, điện thoại thì bị mất… Lưu số em trong tim, nhưng không biết làm sao nhắn về em những lời quan tâm, cũng chẳng thể nhắn về tâm trạng của anh… Một ngày với anh mà như cả một thế kỷ sầu vậy em à…
Ngày trở về, được online.. Anh vội kiểm tra, và em vẫn “Penalty” anh như ngày xưa… Rồi từ đó, anh đã lập hàng chục account Facebook khác nhau… Chỉ đơn giản là có thể dõi theo em.. để được ngắm nhìn em… Điều đó làm anh cảm thấy đỡ cô đơn hơn bao giờ hết.. Và rồi anh nghiện, nghiện việc vào Facebook của em hằng ngày, nghiện ngắm nhìn em, nghiện đọc đi đọc lại những dòng stt của em.. Anh đã cuồng em.. Cuồng thật sự, và anh sợ.. sợ bị em khóa hết các account đó, nên anh đã lập ra 1 fan page để hình lên em đó… Anh muốn cả thế giới này biết rằng anh yêu em.. Yêu em thật sự đấy Pepi ạ.. Nhưng em nào có hay… Hay em đang nghĩ rằng anh đang trêu đùa em….
Không đâu bé ạ.. Anh không có ý gì hết. Em có muốn biết tại sao em add friend anh 1 tuần nay, anh không nhắn tin hay comment tên face em không? Vì anh sợ, sợ làm điều gì đó sai.. lại bị “Penalty” lần nữa.. Anh muốn gọi điện cho em để nghe giọng em nói.. Nhưng sợ em chửi anh là đồ biến thái, và quan trọng hơn hết là sợ em bực mình, bực mình vì anh đó em có biết không…
Anh biết em sẽ đọc được những dòng này của anh, anh xin em hãy cho anh một cơ hội.. Một cơ hội để làm lại tất cả, một cơ hội để chứng mình rằng anh yêu em thật lòng Thành ạ! Vì trong tim anh thật sự lúc này chỉ có em.. Anh không tốt, anh biết điều đó.. Anh đang cố gắng sống tốt lên từng ngày để em biết rằng em là người phụ nữ thứ 2 quan trọng trong cuộc đời anh.
ANH YÊU EM THÀNH Ạ! ANH NHỚ EM NHIỀU THÀNH Ạ!






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét