Chiều nay mẹ điện vào hỏi thăm con trai.. Sau nhiều cuộc gọi nhỡ…
- A lô, mẹ ạ! Mẹ gọi con ạ!
- Ừ, mẹ gọi hỏi thăm con xem làm ăn ra sao đó mà?
- Hì, cũng vậy mẹ à… Nói chung là tàm tạm thôi.. À mẹ này, lấy dùm con thêm 2 cây nem, 2 cây chả mẹ nha, kèm thêm 5 lít rượu..
- Ừ, mẹ định gọi nói với con là Chủ nhật tuần sau mới có, vì rượu còn phải đặt người ta nữa.
- Dạ..
- Thế tết năm nay con có về không?
- Dạ chắc không me ạ! ( Một sự ấp úng.. một chút cảm thấy khó nói..)
- Chắc mày đợi mẹ chết rồi mày mới về à! Thằng em con nó về, còn con, biềng biệt xứ người đã hơn 7 năm nay rồi. Người ta bên Tây, bên Tàu còn về để đoàn tụ cùng gia đình. Vậy mà con trai mẹ, nó chỉ ở Sài Gòn thôi, mà nó không chịu về…
- Dạ… con… (một cái cảm giác đau đớn, không hề dễ chịu tí nào đang ngập tràn trong trái tim nó..)
- Thôi nha con, khi nào mẹ gửi mẹ gọi điện cho con…
Kết thúc cuộc điện thoại kéo dài 3 phút 27 giây, mà sao lòng nó quặng thắt đến thế. Nó đau, đau lắm chứ có phải không đâu? Nó nhớ nhà lắm chứ có phải không đâu? Nó nhớ ba nhớ mẹ nó lắm chứ có phải không đâu, nó cũng nhớ lắm thằng em út của nó. Nó nhớ lắm tới những lời hứa mà nó chưa thực hiện được với người thân của nó…
Có ai mà không nhớ cha nhớ mẹ, nó cũng là con người, nó cũng có cái cảm giác nhớ, cũng có cái cảm giác thẹn, có cái cảm giác xấu hổ, có cái cảm giác tủi thân…
Bao nhiêu năm đất khách quê người, là bấy nhiêu cái tết nó trằn trọc băng khoăn. Nhất là những đêm giáp tết, nó thèm lắm cái cảm giác canh nồi bánh tét, đón giao thừa, thèm được nghe mùi hương quê, mùi vị củ kiệu chua cùng món thịt kho Tàu mà mẹ nó nấu… Ở đất khách quê người, nó cũng tự làm được món kiệu chua, món thịt kho trứng vào ngày tết, thế nhưng lại nó lại không làm được cho bản thân nó cái cảm giác của một gia đình…
Nó chỉ biết ngồi ôn lại hình ảnh hạnh phúc ấy trong nước mắt… Người ta nói đàn ông không được yếu mềm, không được khóc.. Thế nhưng nó đã khóc, khó vì sự bất hiếu của nó, vì sự vô tâm của nó, vì sự giả dối của nó…
Nó ngồi, nó nhớ… Ngày mẹ nó đau phải nhập viện, phải cấp cứu.. Thế mà nó ở đâu.. ở tận cái nơi xa lạ… để chạy trốn, để mưu sinh.. Nó không thể bên cạnh mẹ nó để chăm sóc, để phụ ba nó lo cơm nước cho gia đình… Mẹ nó vất vả cùng ba nó lo cho 2 anh em nó tới ngày lớn khôn, hai mươi mấy ba mươi năm trời… Những ngày trái gió trở trời, anh em nó bệnh đau, lúc nào cũng có mẹ bênh cạnh, lo cho từng miếng ăn giấc ngủ… Lo cho từng viên thuốc, cho từng cái kẹo, cho từng miếng bánh… Đập từng con muỗi, sợ nó đốt con mẹ đau, cầm quạt ngồi quạt cho con suốt một đêm ròng.. sợ con mẹ nóng… Ây thế, hai mươi mấy năm sau, này mẹ ốm, có thằng nào bên cạnh mẹ đâu… Chỉ một 2 thân già trong cái bệnh viện đầy xa lạ mà quen thuộc ấy… Càng nghĩ, nó càng đớn đau, nước mắt nó càng giàn dụa nhiều hơn… Nó không rơi thành giọt, mà đang chảy thành dòng trong trái tim nó… Nó tự nghĩ nó là đứa đốn mạt… là đứa con tệ hại…
Ở đời, thuở nào con cái về thăm ba mẹ, thế mà bao mùa xuân rồi nó không về, ấy vậy nó còn để mẹ nó đi thăm nó… Nhiều người nghĩ nó là đứa vô tâm, là một kẻ xấu xa, một kẻ cơ hội… Thậm chí cả người con gái mà nó yêu nhất bây giờ cũng .. nghĩ nó là kẻ thiếu chân thành, xấu xa… những người anh em đã từng… thì mới hiểu được nó.. Phải chăng định mệnh của nó được gắng là để trả nợ cuộc đời… trước sau đó mới trả nợ ơn sinh thành…
Nó không giống như bao con người khác, đôi khi nó mang trên mình một vẻ đầy tri thức.. Nhưng lời nó của nó thì hoàn toàn ngược lại, một cái gì đó ẩn chứa trong đó thông qua những lời lẽ thô tục, bất cần đời… Nó không giống như bao con người khác, chỉ đơn giản vì nó không thích sống giả dối.. Nó chửi bới cuộc đời bằng những lời thẳng thắng, bạn bè nó cũng thế, nó đã chửi thì ngô ra ngô mà khoai ra khoai… Lắm đứa bảo nó, tao trông thấy mày giống ông cụ 80 lắm rồi đó… Thấy gái trơ trẽn cũng chửi, thấy mấy đứa có học vi phạm giao thông cũng chửi, thấy tụi học sinh sinh viên vô ý thức cũng chửi, thậm chí là cả giảng viên đại học ra mà nó cũng không tha… Nó chửi bới tất tần tật những cái xấu xa từ nhỏ tới lớn.. của con người trong xã hội, khi nó mà góp ý thì thôi nghe cách nó nói như .. nhưng thực tế nó không có ác ý… Có lẽ cuộc sống bụi đời đã khiến nó trở nên như thế… Và có lẽ cuộc sống đã đưa đẩy nó để rồi năm nay nó lại không về nhà… Có lẽ lại thêm một năm nữa, nó tiếp tục ngân khúc ca “Xuân này con không về!” Và có lẽ, nó sẽ khóc thầm thê một lần nữa..
Ai thấu được nỗi lòng của người làm con






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét